- Cuộc sống

Tương lai khi già ai sẽ nuôi dưỡng bạn? Câu chuyện đau lòng nhưng có thể cho bạn câu trả lời chân thực

Người phương Đông thường có quan niệm “nuôi con dưỡng già”. Bố mẹ sinh con ra, vất vả nuôi con trưởng thành để sau này con là chỗ dựa của cha mẹ, phụng dưỡng cha mẹ lúc về già. Thế nhưng ngày nay, có rất nhiều bài viết về “người già vô gia cư, con tranh chấp tài sản của bố mẹ”. Liệu chúng ta có đang sai lầm khi luôn luôn nghĩ đến chuyện “nuôi con dưỡng già”?

Hãy đọc câu chuyện dưới đây để suy ngẫm và tìm câu trả lời cho bản thân mình nhé.

Câu chuyện kể về người mẹ đơn thân nuôi con, chồng bỏ đi từ sớm, cô ấy làm nghề dạy học, với mức lương khá khiêm tốn đã nuôi dạy con trai khôn lớn thành tài.

Khi còn bé, cậu con trai rất ngoan ngoãn, nghe lời. Người mẹ vất vả nuôi con đến tuổi trưởng thành, và cậu con trai được đi Mỹ du học. Đến khi tốt nghiệp đại học, cậu con trai đã ở lại Mỹ làm việc, kiếm được khá nhiều tiền rồi mua nhà, và lấy vợ, sinh con, xây dựng một gia đình hạnh phúc.

Còn người mẹ già này, dự tính sau khi nghỉ hưu sẽ sang Mỹ ở cùng con trai và con dâu, hưởng phúc gia đình vui vẻ sum vầy. Chỉ ba tháng trước khi cô sắp nghỉ hưu, cô đã nhanh chóng viết một lá thư cho con trai, nói với con về nguyện vọng này.

Cô rất vui mừng khi nghĩ đến chặng đường “nuôi con dưỡng già” của mình sắp đến hồi kết tốt đẹp, cùng những ánh mắt hâm mộ của họ hàng, bạn bè xung quanh. Thế nên, một mặt cô đợi hồi âm của con, một mặt cô sắp xếp bán nhà và nộp đơn nghỉ hưu.

Trong đêm trước ngày nghỉ hưu, cô nhận được thư hồi âm của con trai gửi từ Mỹ về, mở thư ra xem, trong thư có kèm một tờ ngân phiếu 30 ngàn đô la Mỹ.

Cảm thấy rất lạ, bởi từ trước đến nay con trai không bao giờ gửi tiền về, cô vội vàng mở thư, bức thư viết rằng: “Mẹ à, sau khi vợ chồng con bàn bạc, quyết định là không thể đón mẹ đến Mỹ cùng sống chung được. Cứ cho rằng mẹ có công nuôi dưỡng con trước đây, toàn bộ chi phí đó, thì tính theo giá cả thị trường bây giờ khoảng 20 ngàn đô Mỹ. Nhưng con sẽ gửi thêm một chút, là tấm chi phiếu 30 ngàn đô này. Mong từ nay về sau mẹ đừng viết thư cho con nữa, cũng đừng kể lể về những việc như thế này nữa.”

Đọc xong lá thư, nước mắt mẹ đầm đìa. Cô lặng im lặng suy nghĩ một hồi lâu, thật khó mà chấp nhận được sự thật này. Tuy nhiên, với tấm lòng người mẹ bao la như biển cả, cô không trách con trai, chỉ cảm thấy tủi thân cho một đời góa bụa.

Khi trẻ đơn độc nuôi con, bây giờ cần nơi nương tựa vẫn lẻ bóng, lòng cô đau như cắt!. Sau đó, cô tìm đến cửa Phật, và bắt đầu học Phật Pháp. Học được một thời gian, cô cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm, suy nghĩ thông suốt mọi chuyện. Cô dùng 30 ngàn đô đó để đi du lịch khắp thế giới, lần đầu tiên trong đời, cô được mở mang tầm mắt thấy được quang cảnh thế giới này thật đẹp biết bao.

Cảm thấy cuộc đời cởi bỏ được tất cả mọi sân si, hờn giận, cô thanh thản viết cho con trai mình một bức thư.

“Con trai à, con muốn mẹ đừng viết thư cho con nữa, thế thì, cứ xem như lá thư này là bổ sung cho bức thư con đã gửi mẹ trước đây. Mẹ nhận tấm séc rồi, cũng đã dùng nó để thực hiện một chuyến du lịch vòng quanh thế giới.

Trong chuyến đi này, mẹ đột nhiên cảm thấy rằng nên cảm ơn con, cảm ơn con đã giúp mẹ hiểu thấu được mọi chuyện, có thể buông bỏ nhân tâm, khiến mẹ nhận ra tình thân quyến, tình bạn và tình yêu của con người trên thế gian này đều không phải là vĩnh cửu, chỉ như như bèo dạt mây mà trôi, tất cả đều đang thay đổi từng ngày.

Nếu ngày hôm nay mẹ không nghĩ thông suốt, vẫn còn ôm giữ bao nhiêu so đo, hờn giận, đau khổ thì có thể một vài năm nữa, mẹ có lẽ sẽ không sống nổi. Sự tuyệt tình của con khiến mẹ ngộ được chữ “duyên” nơi trần gian này, chẳng phải duyên hợp lại tan đó sao! Tất cả đều là vô thường!  Mẹ cũng học được cách giữ tâm mình thanh tĩnh và ung dung tự tại. Mẹ đã không còn con cái nữa, tâm đã vô lo, nên mới có thể đi đến bất cứ nơi đâu mà tâm không mảy may vướng bận.”

Thật đáng thương cho cái tâm của các bậc làm cha mẹ trên thế giới này”, vì họ luôn muốn điều tốt đẹp nhất cho con cái của mình, nhưng kết quả cuối cùng lại chưa hẳn là tốt nhất. Có một câu nói rằng: “Nhà của cha mẹ là nhà của con cái, nhà của con cái không bao giờ là nhà của cha mẹ. Sinh con là nhiệm vụ, nuôi con là nghĩa vụ, nhưng dựa vào con là sai lầm.”

Cho dù không phải tất cả người con đều vô lương tâm như người con trai trong câu chuyện này. Tuy nhiên những bậc làm cha mẹ nhất định không nên nghĩ rằng sẽ dựa vào con cái của mình. Chân thành mà nói, hãy chỉ dựa vào chính bản thân mình.

Con cháu nếu có hiếu thảo với bạn, thì đó cũng là phúc đức của bạn. Còn nếu chúng không hiếu thảo, thì bạn cũng không thể cưỡng cầu mà có được. Việc làm tốt nhất là hãy sớm lên kế hoạch “dưỡng già” ngay từ bây giờ, sẽ không bao giờ là quá muộn cả!.