- Cuộc sống

Tại sao nói: Trong cuộc đời, đôi khi chúng ta đang được hưởng phúc mà không biết?

Trong cuộc đời của mình, có đôi lúc chúng ta đang được hưởng phúc mà không hề hay biết. Ánh mặt trời ấm áp mỗi sớm mai, không khí trong lành, tình yêu thương của cha mẹ, tình cảm trìu mến giữa bạn bè… đều là những điều hạnh phúc mà ta quen thuộc đến mức quên đi sự hiện diện của chúng…

Có một câu chuyện kể về hai du khách đi dưới trời nắng, đang tìm kiếm một bóng cây to để nghỉ mát. Khi họ nằm nhìn lên tán cây mát rượi, họ mới nhìn ra đó là một cây Tiêu Huyền.

“Cây Tiêu Huyền chẳng có ích gì đâu!”, một người thấy vậy nói. “Nó đã chẳng có trái, lại còn lắm lá xả đầy xuống mặt đất”.

Đồ vô ơn!”, lúc này từ trên cây có một tiếng kêu lớn. “Ngươi nằm ngay dưới bóng mát của ta, thế nhưng ngươi lại bảo ta vô ích! Vậy chẳng là vô ơn đó sao? Ô thần Jupiter, loài người có đáng được hưởng phúc không!”.

(Theo Truyện ngụ ngôn Aesop)

***

Kỳ thực, trong cuộc sống, có đôi khi chúng ta đang hưởng phúc mà không biết. Ánh sáng mặt trời ấm áp, không khí trong lành sớm mai, tình yêu thương của cha mẹ, tình cảm gắn bó giữa bạn bè… đều là những điều ta quen thuộc đến mức quên đi sự hiện diện của chúng. Cũng như hai người lữ khách quên mất mình đang nằm dưới bóng mát của cây Tiêu Huyền.

Có người than phiền rằng con mình chẳng giỏi giang được như con nhà người ta. Chỉ có ai hiếm muộn cô đơn, mới hiểu niềm hạnh phúc vô bờ được làm cha mẹ.

Có người than thở rằng cha mẹ già lẩm cẩm, thường đòi hỏi con cái thế này thế kia. Chỉ đến khi cha mẹ đi xa rồi, họ mới thấu hiểu nỗi trống trải vô biên của hai chữ “mồ côi”.

Có người một đời phấn đấu, một đời thất vọng, ước mong công danh không thành. Chỉ đến khi sắp lìa bỏ cõi đời, mới nhận ra được sống trên đời đã là diễm phúc.

Trong tiếng Hán, chữ “Dụ” 裕 (đầy đủ, dư dật) và “Dục” 欲 (tham muốn) là hai chữ đồng âm, nhưng ý nghĩa khác xa nhau. Chữ “Dụ” 裕 do chữ “Y 衣 (y phục, quần áo) kết hợp với chữ “Cốc” 谷 (ngũ cốc, lúa gạo) mà thành. Hàm ý là chỉ cần có quần áo mặc và có lương thực để ăn thì đã là dư dật và sung túc rồi. Người xưa sống đạm bạc mà thư thái, ăn no mặc ấm thì liền cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ.

Còn chữ “Dục” 欲 là do chữ “Cốc” 谷 (ngũ cốc, lúa gạo) kết hợp với chữ “Khiếm” 欠 (thiếu, không đủ) tạo thành. Ngụ ý rằng, dù đã có đủ thực phẩm để ăn no rồi nhưng vẫn còn cảm thấy thiếu thốn, đó chính là không biết đủ, tham muốn nhiều hơn nữa.

Còn nhớ, Lão Tử từng nói: “Tri túc chi túc, hằng túc hĩ”, nghĩa là người biết đủ thì sẽ vĩnh viễn không thấy thiếu thứ gì. Quả thực là, dẫu ngồi trên núi vàng, tuy nhiên nếu không kiềm chế được dục vọng thì con người ta mãi không thấy đủ, hạnh phúc.

Có thể nói, dục vọng là vực sâu không đáy, khiến con người mãi chẳng nhận ra mình đang có phúc phận nhường nào.

Vậy nên, bạn hãy thử tập quan sát xung quanh mình và kể tên ra những phúc phận mà bạn đang có. Tôi tin là, cuộc sống của bạn sẽ nhanh chóng lấp đầy bằng niềm vui và hạnh phúc.