- Cuộc sống

Sau 60 tuổi mới hiểu được những đạo lý này, ngẫm ra thật vô cùng sâu sắc

Thời gian cứ vô tình lướt qua đời người, mới đây đã đến 60 tuổi rồi, đối với hết thảy đều đã sáng tỏ thông suốt, bỗng nhiên xem nhẹ được rất nhiều chuyện, nghĩ thông suốt được rất nhiều đạo lý. Con người đến cũng tay trắng, rồi ra đi cũng trắng tay, chuyện cứ như vậy thôi.

Năm đó, người bạn già, đồng sự, cũng là bạn học của tôi vừa bước sang tuổi 60 tuổi, tưởng tượng năm sau cũng đến phiên mình rồi. Cảm ngộ được sinh mệnh giống như xe đi đường núi, lắc lư ầm ầm hơn nửa đời người, rồi bỗng quay đầu nhìn lại: 60 tuổi cũng là 60 năm cuộc đời, chưa kịp phản ứng thì nửa đời đã trôi qua rồi!

60 năm trước thịt cá, 60 năm về sau rau dưa.

60 năm trước, nào là tiền nhiều tiền ít; 60 năm về sau, nào là máy hỗ trợ lớn, hỗ trợ nhỏ.

Cho đến bây giờ mới hiểu ra: Lúc có quyền không thể quá ác, lúc có tiền không thể quá hoang phí.

60 năm trước, thường có thiệp hồng báo tin vui; 60 năm về sau, thương tâm nhìn bạn bè, bạn học, đồng sự qua đời.

60 năm trước, tin chắc rằng người có thể thắng trời. Cảm mạo, uống tí nước là ổn rồi; phát sốt, ngủ một giấc là xong thôi.

60 năm về sau, hết lòng tin vào số mệnh, cao huyết áp không tự nhiên đến, bạn giống như Tôn Ngộ Không mang vòng kim cô khó mà thoát được!

Thời gian cứ vô tình lướt qua đời người, mới đây đã đến 60 tuổi rồi, đối với vận mệnh, tiền tài, địa vị, sự nghiệp, hôn nhân, gia đình, bằng hữu, tất cả đều đã sáng tỏ thông suốt, bỗng nhiên xem nhẹ được rất nhiều chuyện, nghĩ thông suốt được rất nhiều đạo lý.

Con người đến thế gian tay trắng, rồi ra đi cũng trắng tay, chuyện đời cứ như vậy thôi…

Cuối đường vẫn có đường, chỉ cần bạn sẵn lòng đi. Có khi, nhìn thì như là có đường, nhưng thật ra là bạn phải rẽ ở đó rồi! 60 tuổi, chính là một lối rẽ. Có lẽ chúng ta thật sự là “chán chường” rồi, thành ông già rồi, tinh thần sa sút rồi, nhưng đối với rất nhiều chuyện đều đã coi nhẹ, thấu đáo rồi.

Quay đầu lại nhìn xem: Ta lái xe còn có người cưỡi ngựa, ta cưỡi ngựa còn có người đi bộ, ta đi bộ còn có người chống gậy, ta chống gậy còn có người không có chân, ta không có chân còn có người mất tính mạng, như vậy cũng tự biết đủ rồi.

Nhân sinh trên đời vài chục năm, bất kể bạn lúc còn sống là quan to hay dân chúng, cuối cùng cũng quay trở về với cát bụi thôi. Có lẽ bạn không làm được quan, nhưng nhất định là đã làm người; có thể bạn có ít tiền, nhưng nội tâm của bạn khẳng định sẽ phong phú.

Trong tâm tràn ngập lòng biết ơn, ôn hòa, suy nghĩ đều là khoan dung đối với người khác, hòa khí tự nhiên sẽ đi theo. Ở bên trong gia đình, biết cảm ơn, thông hiểu, khoan dung, càng làm cho tâm của chúng ta thêm rộng lượng! Chúng ta cảm thông, tín nhiệm, quý trọng lẫn nhau, càng thêm tương thân tương ái mãi về sau!

Người đến 60 tuổi, mới dần dần hiểu ra những đạo lý này. Cảm thấy nhân sinh tựa như một chuyến lữ hành, không cần quan tâm tới đích đến, cái cần để ý chính là phong cảnh ven đường cùng những tâm tình trong đó.

Mặc kệ thế giới biến đổi như thế nào, chúng ta đều nên từ trong tâm mà tự cảm nhận xuân hạ thu đông theo cách riêng của mình. Không thể ngày nào cũng đều tốt lành, đều gặp được những việc hài lòng, chỉ cần mỗi ngày đều nên có tâm tình tốt, nắm bắt được mọi chuyện.

Đời người ngắn ngủi, khổ đau, tốt hay không tốt đều không cần phải tiếc nuối, vui hay không vui thì cũng không cần phải thất vọng, vượt qua được là xuất sắc lắm rồi, vượt qua không tốt thì cũng là kinh nghiệm. Cuộc đời này ngắn lắm, chỉ cần bạn sống hết tâm mình, cũng không cần phải tiếc nuối, lại càng không cần phải hối hận.

Ngay giây phút hiện tại này bạn mới có thể tìm thấy trạng thái lý tưởng của sinh mệnh. Đời người có rất nhiều chuyện không sao biết trước được, chỉ có cố gắng làm thật tốt những việc xảy ra trước mắt.

Sống trong giây phút hiện tại mới là phương thức sinh hoạt tốt nhất của đời người, mới là thái độ đời người nên có. Người sống ở hiện tại sẽ không bị quá khứ kéo lại phía sau, cũng không vì tương lai mà lo lắng, chỉ có như thế bạn mới tìm được trạng thái lý tưởng của sinh mệnh.

Dù sao, hôm qua đã là quá khứ, ngày mai còn chưa đến, chỉ có hiện tại mới là lễ vật tốt nhất mà thượng đế ban cho chúng ta.