- Cuộc sống

Cách sống của người lương thiện: Thà chấp nhận bị lừa chứ không đi lừa người

Thông thường, khi biết mình bị lừa tâm lý chung của đa số mọi người đều rất bức xúc và mất niềm tin, tuy nhiên đối với người lương thiện họ lại chấp nhận bị lừa chứ không muốn lừa người. Bởi họ biết rằng, người tốt cuối cùng đều sẽ nhận được đền đáp xứng đáng.

Đã là bậc thiện nhân sống trong thiên hạ khi gặp phải sự việc gì cũng đều nghĩ đến người khác trước tiên, dù cho có chịu thiệt cũng không muốn làm tổn hại đến người khác. Song, vũ trụ có đạo lý thiện ác hữu báo, người tốt cuối cùng đều sẽ nhận được đền đáp xứng đáng.

Trong cuộc sống này, đã bao giờ bạn bị người khác lừa gạt chưa? Nếu có, thì chắc chắn cảm giác lúc đó quả thực không dễ chịu chút nào?

Giả sử, nếu như bạn bị người ta lừa mua phải thứ đồ đắt đỏ, khi bạn hiểu được mọi chuyện, bạn có tìm cách bán lại cho người khác, để bù đắp chút tổn thất hay không? Hay bạn sẽ suy nghĩ cho người khác, thà tự mình bị lừa, chứ không muốn làm hại một ai? Nếu như bạn lựa chọn đáp án thứ hai, thì xin chúc mừng, vì bạn đã tích lũy được không ít phúc báo rồi đó.

Câu chuyện dưới đây của cổ nhân Đào Tứ Ông chính là một minh chứng cho điều đó:

Ở thời nhà Tống, có một người là chủ một tiệm nhuộm vải tên là Đào Tứ Ông. Một hôm, có người đem đến bán cho ông một lô cỏ nhuộm màu tím rất đẹp. Đào Tứ Ông đã mua chúng với giá 400 vạn đồng. Vài ngày sau, có một người mua hàng sành sõi đi tới tiệm vải của Đào Tứ Ông, sau khi nhìn thấy loại cỏ nhuộm này, liền nói: “Đây đều là hàng thứ phẩm, là hàng kém chất lượng, không có tác dụng gì đâu!”.

“Sao nó lại là hàng thứ phẩm được?” Đào Tứ Ông hỏi.

Người nọ đáp: “Đây là loại cỏ kém chất lượng, màu sắc tạo ra cũng không tốt. Màu sắc xem qua thì giống như hàng chính phẩm, nhưng thật ra là không tốt, không thể dùng”.

Nghe xong, Đào Tứ Ông bèn thử qua một chút, quả thật là không nhuộm màu cho vải được, là đồ vô dụng. Người nọ nói: “Ông đừng buồn, tôi sẽ giúp ông phân phát chúng đến các của tiệm nhuộm vải nhỏ khác trong khu vực là xong ấy mà”.

Đào Tứ Ông nói: “Được”.

Sang ngày hôm sau, người mua hàng nọ tới, nhưng Đào Tứ Ông lại không muốn bán số cỏ nhuộm đó nữa, mà dùng mồi lửa thiêu rụi. Đào Tứ Ông nói: “Thà rằng ta bị lừa, chứ không thể đi lừa gạt người khác được. Tôi đã suy nghĩ cả đêm, thấy rằng nhất định phải làm như vậy, nên thiêu hủy nó đi”.

Trong thời điểm đó, dù tài sản trong nhà Đào Tứ Ông còn lại rất ít, nhưng ông thà rằng chính mình bị mắc mưu, cũng không muốn vì bù lỗ mà đem hàng kém chất lượng đi lừa người khác. Bỏ ra số tiền lớn như thế nhưng lại chỉ thu về được một loại phế phẩm, ông đương nhiên cảm thấy hối tiếc, nhưng lương tri đã khiến ông thanh tỉnh, hiểu rằng việc gì nên làm, việc gì không nên làm.

Thế nhưng, điều bất ngờ là sau sự việc này, Đào Tứ Ông làm ăn buôn bán lại rất thuận lợi, dần dần trở thành đại phú, con cháu mấy đời đều sống trong vinh hiển, giàu sang.

Vậy mới thấy, lương thiện quả thực có sức mạnh không ngờ, người hành thiện cuối cùng sẽ đắc phúc báo.

Chịu thiệt chịu khổ chính là một loại phúc

Vào thời cổ đại có một người sống rất lương thiện, cả đời tích phúc đức, con cháu đầy đàn. Trước lúc lâm chung, con cháu ông quỳ gối trước giường nói: “Bố sắp rời xa chúng con rồi, bố có muốn nhắn nhủ điều gì với chúng con không?” Người đàn ông lương thiện nói: “Các con chỉ cần ghi nhớ 4 chữ: ‘Học chịu thiệt thòi’”.

Thực ra, với người đàn ông này, sự quan tâm lớn nhất chính là giúp con cháu mình hiểu được: Chịu thiệt chịu khổ chính là phúc.

Thực ra, người lương thiện sẽ không bao giờ phải chịu thiệt thòi. Đời người chính là một bàn cờ lớn, bạn ở nơi này quanh co một chốc, nhưng có thể là đang tích lũy lực lượng.

Vậy nên, theo Phật gia mà nói, phúc báo chính là ở phía sau. Điều bạn nhận được bây giờ, chính là do cái tâm trước đây từng tạo; tương lai của bạn, đều là do tư tưởng của bạn ngay tại giây phút này.